Lời bài hát Mắt môi tay chân
Mục lục:
![]() |
|
Mắt không thể nói dối
Nàng có biết điều này không
Môi không thể lên tiếng
Nó đang tan ra trong phòng
Tay anh tạo ra mọi thứ trong đầu
Anh mơ tâm anh mong
Đôi chân anh luôn đứng vững
Vì anh là một thằng đàn ông
2/3/99 có một vị vua tên là Hoàng Long
Được sinh ra trên thế giới
Biến mọi thứ tất cả thành vàng ròng
Đi qua một vùng đất
Nước đục chẳng còn trong
Đem lòng yêu một nàng thơ
Trong tim đêm ngày đợi mong
Nếu em không tin
Xin được lấy con tim anh ra
Cho con tim vào khuôn nhẫn
Đeo tay em coi như là
Tặng cho em bức thư
Cùng vài lời nhắn hơi qua loa
Tưởng gọi là bình yên
Từng gọi là nhà
Đôi mắt này không thể nói dối
Umm nàng có biết điều này không
Đôi tai anh đang nghe tiếng
Đôi môi đang tan ra trong phòng
Đôi tay này nếu không thể giữ em lại
Thì cứ vứt đi là xong
Em nhìn xuyên qua lớp da rồi
Nhìn xuyên qua được Hoàng Long
Mà cũng chỉ là vài dòng chữ
Thôi mà anh cứ
Chờ đợi mãi một người
Anh sẽ phải đi tiếp thôi tìm những thứ
Thuộc về anh
Nàng hãy để dành lời xin lỗi đi
Chỉ là đến lúc ta phải xa nhau rồi
Biển nhớ đến em
Anh làm thành một bài thơ
Gọi thuyền ơi
Thuyền trả lời
Thuyền nhìn xa xăm thuyền hiểu cả rồi
Bảo là rời đi nhưng mà chẳng thể rời
Nàng bảo đợi em
Anh sẽ đợi cả đời
Nhưng nếu mắt không thấy
Thì con tim không nhớ
Đôi môi thôi không nói
Và tâm không trông chờ
Đôi chân như không tiến
Đôi tay như buông thõng
Thời gian như đứng im
Thì liệu còn ai ngồi đợi mong
Đôi mắt đã biết nói dối
Umm nàng có biết điều này không
Anh chẳng phải là vua
Anh chẳng phải là rồng
Chỉ là một chàng trai
Có con tim làm bằng vàng ròng
Anh đã trao cho em
Mà em có biết điều này không
Mắt không thể nói dối
Nàng có biết điều này không
Tai đã không còn nghe rõ
Để mặc tiếng nấc ai kia trong vô vọng
Giơ ra đôi bàn tay trắng
Chân bước lên con thuyền nhà rồng
Coi như là một kẻ vô tâm
Anh cũng không nghĩ
Mình cần được cảm thông
Lao đầu vào cạm bẫy
Chỉ để muốn thấy được
Điều gì ở trong đấy
Rồi để đưa nó ra khỏi tâm trí
Những luồng suy nghĩ này
Cần được sàng lọc
Coi như tim này sắt đá
Đôi chân này được làm bằng đồng
Ba anh dạy phải như thế
Mới được gọi là một thằng đàn ông
Nhưng thực ra anh chỉ
Mong mai này tự do cao bay xa chạy
Nói rằng tôi đang chỉ dạo chơi thôi
Đâu cần phải chờ đợi
Có câu chuyện tuổi thủa đôi mươi
Mà đôi khi ngỡ là cả đời người
Có dư vị của đôi môi
Mà đôi khi ngỡ chỉ mình tôi thôi
Chạm 1 tay lên làn da
Để lại vụt tan như giấc mơ
Bao đêm Sài Gòn chơ vơ
Mà sao anh tưởng là Hà Nội
Tại sao chọn rời xa
Mà hôm nay lòng mình vẫn nhớ
Mà thôi
Anh không tìm câu trả lời
Mắt đã không thể nói dối
Liệu nàng có biết điều này không
Tai đã không còn nghe rõ
Để mặc tiếng nấc ai kia trong vô vọng
Giơ ra đôi bàn tay trắng
Chân bước lên con thuyền nhà rồng
Coi như là một kẻ vô tâm
Anh cũng không nghĩ
Mình cần được cảm thông
Mắt không thể nói dối
Nàng có biết điều này không
Môi không thể lên tiếng
Nó đang tan ra trong phòng
Tay anh tạo ra mọi thứ trong đầu
Anh mơ tâm anh mong
Đôi chân anh luôn đứng vững
Vì anh là một thằng đàn ông
Nàng có biết điều này không
Môi không thể lên tiếng
Nó đang tan ra trong phòng
Tay em tạo ra mọi thứ trong đầu
Em mơ tâm em mong
Đôi chân em luôn đứng vững
Vì em là một thằng đàn ông
2/3/99 có một vị vua tên là Hoàng Long
Được sinh ra trên thế giới
Biến mọi thứ tất cả thành vàng ròng
Đi qua một vùng đất
Nước đục chẳng còn trong
Đem lòng yêu một nàng thơ
Trong tim đêm ngày đợi mong
Nếu anh không tin
Xin được lấy con tim em ra
Cho con tim vào khuôn nhẫn
Đeo tay anh coi như là
Tặng cho anh bức thư
Cùng vài lời nhắn hơi qua loa
Tưởng gọi là bình yên
Từng gọi là nhà
Đôi mắt này không thể nói dối
Umm nàng có biết điều này không
Đôi tai em đang nghe tiếng
Đôi môi đang tan ra trong phòng
Đôi tay này nếu không thể giữ anh lại
Thì cứ vứt đi là xong
Anh nhìn xuyên qua lớp da rồi
Nhìn xuyên qua được Hoàng Long
Mà cũng chỉ là vài dòng chữ
Thôi mà em cứ
Chờ đợi mãi một người
Em sẽ phải đi tiếp thôi tìm những thứ
Thuộc về em
Nàng hãy để dành lời xin lỗi đi
Chỉ là đến lúc ta phải xa nhau rồi
Biển nhớ đến anh
Em làm thành một bài thơ
Gọi thuyền ơi
Thuyền trả lời
Thuyền nhìn xa xăm thuyền hiểu cả rồi
Bảo là rời đi nhưng mà chẳng thể rời
Nàng bảo đợi anh
Em sẽ đợi cả đời
Nhưng nếu mắt không thấy
Thì con tim không nhớ
Đôi môi thôi không nói
Và tâm không trông chờ
Đôi chân như không tiến
Đôi tay như buông thõng
Thời gian như đứng im
Thì liệu còn ai ngồi đợi mong
Đôi mắt đã biết nói dối
Umm nàng có biết điều này không
Em chẳng phải là vua
Em chẳng phải là rồng
Chỉ là một chàng trai
Có con tim làm bằng vàng ròng
Em đã trao cho anh
Mà anh có biết điều này không
Mắt không thể nói dối
Nàng có biết điều này không
Tai đã không còn nghe rõ
Để mặc tiếng nấc ai kia trong vô vọng
Giơ ra đôi bàn tay trắng
Chân bước lên con thuyền nhà rồng
Coi như là một kẻ vô tâm
Em cũng không nghĩ
Mình cần được cảm thông
Lao đầu vào cạm bẫy
Chỉ để muốn thấy được
Điều gì ở trong đấy
Rồi để đưa nó ra khỏi tâm trí
Những luồng suy nghĩ này
Cần được sàng lọc
Coi như tim này sắt đá
Đôi chân này được làm bằng đồng
Ba em dạy phải như thế
Mới được gọi là một thằng đàn ông
Nhưng thực ra em chỉ
Mong mai này tự do cao bay xa chạy
Nói rằng tôi đang chỉ dạo chơi thôi
Đâu cần phải chờ đợi
Có câu chuyện tuổi thủa đôi mươi
Mà đôi khi ngỡ là cả đời người
Có dư vị của đôi môi
Mà đôi khi ngỡ chỉ mình tôi thôi
Chạm 1 tay lên làn da
Để lại vụt tan như giấc mơ
Bao đêm Sài Gòn chơ vơ
Mà sao em tưởng là Hà Nội
Tại sao chọn rời xa
Mà hôm nay lòng mình vẫn nhớ
Mà thôi
Em không tìm câu trả lời
Mắt đã không thể nói dối
Liệu nàng có biết điều này không
Tai đã không còn nghe rõ
Để mặc tiếng nấc ai kia trong vô vọng
Giơ ra đôi bàn tay trắng
Chân bước lên con thuyền nhà rồng
Coi như là một kẻ vô tâm
Em cũng không nghĩ
Mình cần được cảm thông
Mắt không thể nói dối
Nàng có biết điều này không
Môi không thể lên tiếng
Nó đang tan ra trong phòng
Tay em tạo ra mọi thứ trong đầu
Em mơ tâm em mong
Đôi chân em luôn đứng vững
Vì em là một thằng đàn ông
Nàng có biết điều này không
Môi không thể lên tiếng
Nó đang tan ra trong phòng
Tay anh tạo ra mọi thứ trong đầu
Anh mơ tâm anh mong
Đôi chân anh luôn đứng vững
Vì anh là một thằng đàn ông
2/3/99 có một vị vua tên là Hoàng Long
Được sinh ra trên thế giới
Biến mọi thứ tất cả thành vàng ròng
Đi qua một vùng đất
Nước đục chẳng còn trong
Đem lòng yêu một nàng thơ
Trong tim đêm ngày đợi mong
Nếu em không tin
Xin được lấy con tim anh ra
Cho con tim vào khuôn nhẫn
Đeo tay em coi như là
Tặng cho em bức thư
Cùng vài lời nhắn hơi qua loa
Tưởng gọi là bình yên
Từng gọi là nhà
Đôi mắt này không thể nói dối
Umm nàng có biết điều này không
Đôi tai anh đang nghe tiếng
Đôi môi đang tan ra trong phòng
Đôi tay này nếu không thể giữ em lại
Thì cứ vứt đi là xong
Em nhìn xuyên qua lớp da rồi
Nhìn xuyên qua được Hoàng Long
Mà cũng chỉ là vài dòng chữ
Thôi mà anh cứ
Chờ đợi mãi một người
Anh sẽ phải đi tiếp thôi tìm những thứ
Thuộc về anh
Nàng hãy để dành lời xin lỗi đi
Chỉ là đến lúc ta phải xa nhau rồi
Biển nhớ đến em
Anh làm thành một bài thơ
Gọi thuyền ơi
Thuyền trả lời
Thuyền nhìn xa xăm thuyền hiểu cả rồi
Bảo là rời đi nhưng mà chẳng thể rời
Nàng bảo đợi em
Anh sẽ đợi cả đời
Nhưng nếu mắt không thấy
Thì con tim không nhớ
Đôi môi thôi không nói
Và tâm không trông chờ
Đôi chân như không tiến
Đôi tay như buông thõng
Thời gian như đứng im
Thì liệu còn ai ngồi đợi mong
Đôi mắt đã biết nói dối
Umm nàng có biết điều này không
Anh chẳng phải là vua
Anh chẳng phải là rồng
Chỉ là một chàng trai
Có con tim làm bằng vàng ròng
Anh đã trao cho em
Mà em có biết điều này không
Mắt không thể nói dối
Nàng có biết điều này không
Tai đã không còn nghe rõ
Để mặc tiếng nấc ai kia trong vô vọng
Giơ ra đôi bàn tay trắng
Chân bước lên con thuyền nhà rồng
Coi như là một kẻ vô tâm
Anh cũng không nghĩ
Mình cần được cảm thông
Lao đầu vào cạm bẫy
Chỉ để muốn thấy được
Điều gì ở trong đấy
Rồi để đưa nó ra khỏi tâm trí
Những luồng suy nghĩ này
Cần được sàng lọc
Coi như tim này sắt đá
Đôi chân này được làm bằng đồng
Ba anh dạy phải như thế
Mới được gọi là một thằng đàn ông
Nhưng thực ra anh chỉ
Mong mai này tự do cao bay xa chạy
Nói rằng tôi đang chỉ dạo chơi thôi
Đâu cần phải chờ đợi
Có câu chuyện tuổi thủa đôi mươi
Mà đôi khi ngỡ là cả đời người
Có dư vị của đôi môi
Mà đôi khi ngỡ chỉ mình tôi thôi
Chạm 1 tay lên làn da
Để lại vụt tan như giấc mơ
Bao đêm Sài Gòn chơ vơ
Mà sao anh tưởng là Hà Nội
Tại sao chọn rời xa
Mà hôm nay lòng mình vẫn nhớ
Mà thôi
Anh không tìm câu trả lời
Mắt đã không thể nói dối
Liệu nàng có biết điều này không
Tai đã không còn nghe rõ
Để mặc tiếng nấc ai kia trong vô vọng
Giơ ra đôi bàn tay trắng
Chân bước lên con thuyền nhà rồng
Coi như là một kẻ vô tâm
Anh cũng không nghĩ
Mình cần được cảm thông
Mắt không thể nói dối
Nàng có biết điều này không
Môi không thể lên tiếng
Nó đang tan ra trong phòng
Tay anh tạo ra mọi thứ trong đầu
Anh mơ tâm anh mong
Đôi chân anh luôn đứng vững
Vì anh là một thằng đàn ông
Ảnh lời bài hát Mắt môi tay chân
Lời bài hát Mắt môi tay chân (đổi xưng hô "Anh" - "Em")
Mắt không thể nói dốiNàng có biết điều này không
Môi không thể lên tiếng
Nó đang tan ra trong phòng
Tay em tạo ra mọi thứ trong đầu
Em mơ tâm em mong
Đôi chân em luôn đứng vững
Vì em là một thằng đàn ông
2/3/99 có một vị vua tên là Hoàng Long
Được sinh ra trên thế giới
Biến mọi thứ tất cả thành vàng ròng
Đi qua một vùng đất
Nước đục chẳng còn trong
Đem lòng yêu một nàng thơ
Trong tim đêm ngày đợi mong
Nếu anh không tin
Xin được lấy con tim em ra
Cho con tim vào khuôn nhẫn
Đeo tay anh coi như là
Tặng cho anh bức thư
Cùng vài lời nhắn hơi qua loa
Tưởng gọi là bình yên
Từng gọi là nhà
Đôi mắt này không thể nói dối
Umm nàng có biết điều này không
Đôi tai em đang nghe tiếng
Đôi môi đang tan ra trong phòng
Đôi tay này nếu không thể giữ anh lại
Thì cứ vứt đi là xong
Anh nhìn xuyên qua lớp da rồi
Nhìn xuyên qua được Hoàng Long
Mà cũng chỉ là vài dòng chữ
Thôi mà em cứ
Chờ đợi mãi một người
Em sẽ phải đi tiếp thôi tìm những thứ
Thuộc về em
Nàng hãy để dành lời xin lỗi đi
Chỉ là đến lúc ta phải xa nhau rồi
Biển nhớ đến anh
Em làm thành một bài thơ
Gọi thuyền ơi
Thuyền trả lời
Thuyền nhìn xa xăm thuyền hiểu cả rồi
Bảo là rời đi nhưng mà chẳng thể rời
Nàng bảo đợi anh
Em sẽ đợi cả đời
Nhưng nếu mắt không thấy
Thì con tim không nhớ
Đôi môi thôi không nói
Và tâm không trông chờ
Đôi chân như không tiến
Đôi tay như buông thõng
Thời gian như đứng im
Thì liệu còn ai ngồi đợi mong
Đôi mắt đã biết nói dối
Umm nàng có biết điều này không
Em chẳng phải là vua
Em chẳng phải là rồng
Chỉ là một chàng trai
Có con tim làm bằng vàng ròng
Em đã trao cho anh
Mà anh có biết điều này không
Mắt không thể nói dối
Nàng có biết điều này không
Tai đã không còn nghe rõ
Để mặc tiếng nấc ai kia trong vô vọng
Giơ ra đôi bàn tay trắng
Chân bước lên con thuyền nhà rồng
Coi như là một kẻ vô tâm
Em cũng không nghĩ
Mình cần được cảm thông
Lao đầu vào cạm bẫy
Chỉ để muốn thấy được
Điều gì ở trong đấy
Rồi để đưa nó ra khỏi tâm trí
Những luồng suy nghĩ này
Cần được sàng lọc
Coi như tim này sắt đá
Đôi chân này được làm bằng đồng
Ba em dạy phải như thế
Mới được gọi là một thằng đàn ông
Nhưng thực ra em chỉ
Mong mai này tự do cao bay xa chạy
Nói rằng tôi đang chỉ dạo chơi thôi
Đâu cần phải chờ đợi
Có câu chuyện tuổi thủa đôi mươi
Mà đôi khi ngỡ là cả đời người
Có dư vị của đôi môi
Mà đôi khi ngỡ chỉ mình tôi thôi
Chạm 1 tay lên làn da
Để lại vụt tan như giấc mơ
Bao đêm Sài Gòn chơ vơ
Mà sao em tưởng là Hà Nội
Tại sao chọn rời xa
Mà hôm nay lòng mình vẫn nhớ
Mà thôi
Em không tìm câu trả lời
Mắt đã không thể nói dối
Liệu nàng có biết điều này không
Tai đã không còn nghe rõ
Để mặc tiếng nấc ai kia trong vô vọng
Giơ ra đôi bàn tay trắng
Chân bước lên con thuyền nhà rồng
Coi như là một kẻ vô tâm
Em cũng không nghĩ
Mình cần được cảm thông
Mắt không thể nói dối
Nàng có biết điều này không
Môi không thể lên tiếng
Nó đang tan ra trong phòng
Tay em tạo ra mọi thứ trong đầu
Em mơ tâm em mong
Đôi chân em luôn đứng vững
Vì em là một thằng đàn ông
Cùng nhạc sĩ Nghiêm Vũ Hoàng Long
- Anh không muốn nó dễ dàng - Nhạc sĩ Nghiêm Vũ Hoàng Long[Verse 1] Có lẽ anh đã vội vàng yea Khi mà ta chạm vào nhau Đan bàn tay trao nhau những ánh mắt...
- Ai mới là kẻ xấu xa - Nhạc sĩ Nghiêm Vũ Hoàng Long(Pretty boy) Thì thôi ta chia đôi Anh cũng không muốn OD Buồn vì những lời tổn thương Mà ta đã...
- Một cái ôm - Nhạc sĩ Nghiêm Vũ Hoàng LongChỉ là một cái ôm Chạm được vào linh hồn Chạm được vào anh vào em Chạm được vào nơi sâu nhất của ...
- Badtrip - Nhạc sĩ Nghiêm Vũ Hoàng LongPretty boy Lại rót thêm cốc bia nhưng mà lười cạn Thành công tao đánh đổi bằng những người bạn...
- Phong cách - Nhạc sĩ Nghiêm Vũ Hoàng LongCó thằng em bị dí ở trên Tông Đản Alo, thôi em thông cảm (Anh bận lắm) Nó gọi cho vài anh em...
- Nguyễn Văn Mười - Nhạc sĩ Nghiêm Vũ Hoàng Long[Verse 1] Thôi cứ như vậy đi Đã đến lúc dừng lại Nhưng sẽ luôn còn khao khát được yêu Thôi cứ như...
- Tối nay ta đâu nhờ - Nhạc sĩ Nghiêm Vũ Hoàng Long(Pretty boy) Em hỏi tối nay ta đi đâu nhờ? Yeah Bằng máy bay hay là Rover? Yeah Quẳng tờ giấy đấy...
Về Lời bài hát Mắt môi tay chân
Lời bài hát Mắt môi tay chân được update liên tục trên website loibaihat.me. Nếu danh sách bài hát thiếu hoặc chưa chính xác, vui lòng liên hệ với chúng tôi!


















Nhận xét
Bài hát "Mắt môi tay chân" của nhạc sĩ Nghiêm Vũ Hoàng Long mang màu sắc trẻ trung, hiện đại với giai điệu bắt tai và ca từ gần gũi. Lời bài hát khắc họa những rung động mãnh liệt của tình yêu đôi lứa.