Lời bài hát Họa phận ái lưu
|
[Lời 1]
Nhìn lại người con gái anh thương
Đã hứa đã hẹn cùng nhau đến cuối con đường
Sau thời gian tay trắng tha hương
Đến lúc quay lại đã mất đi người mình thương...
Em sợ mình hoang phí tương lai
Bởi đúng bên anh nhìn đâu cũng thấy bi hài
Thôi vậy thì em đúng, anh sai
Anh biết anh nghèo, anh chẳng lo được tương lai...
Ha hà ha há ha ha hà...
[Điệp khúc]
Người ta thiếu nữ lá ngọc cành vàng
Ta cỏ cây suy nghĩ nông cạn
Nghĩ chân thành đổi lấy chân tình nhưng không...
Là lục bình trôi an phận mình thôi
Với sao được tới mây trời
Nếu cố chấp thương ông trời cũng chẳng mở lối...
Là Tự mình luyến lưu, tự mình đau
Rồi vết thương ấy tự mình khâu
Người đùa vui thế thôi chứ thương gì đâu...
Chỉ là một thoáng say mê nụ cười
Mà khiến ta luyến lưu cả đời
Miệng nói sẽ quên
Nhưng cả đời này làm sao quên...
[Lời 2]
Em sợ mình hoang phí tương lai
Bởi đúng bên anh nhìn đâu cũng thấy bi hài
Thôi vậy thì em đúng, anh sai
Anh biết anh nghèo, anh chẳng lo được tương lai...
Ha hà ha há ha ha hà...
[Điệp khúc]
Người ta thiếu nữ lá ngọc cành vàng
Ta cỏ cây suy nghĩ nông cạn
Nghĩ chân thành đổi lấy chân tình nhưng không...
Là lục bình trôi an phận mình thôi
Với sao được tới mây trời
Nếu cố chấp thương ông trời cũng chẳng mở lối...
Là Tự mình luyến lưu, tự mình đau
Rồi vết thương ấy tự mình khâu
Người đùa vui thế thôi chứ thương gì đâu...
Chỉ là một thoáng say mê nụ cười
Mà khiến ta luyến lưu cả đời
Miệng nói sẽ quên
Nhưng cả đời này làm sao quên...
[Điệp khúc]
Người ta thiếu nữ lá ngọc cành vàng
Ta cỏ cây suy nghĩ nông cạn
Nghĩ chân thành đổi lấy chân tình nhưng không...
Là lục bình trôi an phận mình thôi
Với sao được tới mây trời
Nếu cố chấp thương ông trời cũng chẳng mở lối...
Là tự mình luyến lưu, tự mình đau
Rồi vết thương ấy tự mình khâu
Người đùa vui thế thôi chứ thương gì đâu...
Chỉ là một thoáng say mê nụ cười
Mà khiến ta luyến lưu cả đời
Miệng nói sẽ quên
Nhưng cả đời này làm sao quên...
[ Kết thúc]
Miệng nói sẽ quên
Nhưng cả đời này làm sao quên...
Nhìn lại người con gái em thương
Đã hứa đã hẹn cùng nhau đến cuối con đường
Sau thời gian tay trắng tha hương
Đến lúc quay lại đã mất đi người mình thương...
Anh sợ mình hoang phí tương lai
Bởi đúng bên em nhìn đâu cũng thấy bi hài
Thôi vậy thì anh đúng, em sai
Em biết em nghèo, em chẳng lo được tương lai...
Ha hà ha há ha ha hà...
[Điệp khúc]
Người ta thiếu nữ lá ngọc cành vàng
Ta cỏ cây suy nghĩ nông cạn
Nghĩ chân thành đổi lấy chân tình nhưng không...
Là lục bình trôi an phận mình thôi
Với sao được tới mây trời
Nếu cố chấp thương ông trời cũng chẳng mở lối...
Là Tự mình luyến lưu, tự mình đau
Rồi vết thương ấy tự mình khâu
Người đùa vui thế thôi chứ thương gì đâu...
Chỉ là một thoáng say mê nụ cười
Mà khiến ta luyến lưu cả đời
Miệng nói sẽ quên
Nhưng cả đời này làm sao quên...
[Lời 2]
Anh sợ mình hoang phí tương lai
Bởi đúng bên em nhìn đâu cũng thấy bi hài
Thôi vậy thì anh đúng, em sai
Em biết em nghèo, em chẳng lo được tương lai...
Ha hà ha há ha ha hà...
[Điệp khúc]
Người ta thiếu nữ lá ngọc cành vàng
Ta cỏ cây suy nghĩ nông cạn
Nghĩ chân thành đổi lấy chân tình nhưng không...
Là lục bình trôi an phận mình thôi
Với sao được tới mây trời
Nếu cố chấp thương ông trời cũng chẳng mở lối...
Là Tự mình luyến lưu, tự mình đau
Rồi vết thương ấy tự mình khâu
Người đùa vui thế thôi chứ thương gì đâu...
Chỉ là một thoáng say mê nụ cười
Mà khiến ta luyến lưu cả đời
Miệng nói sẽ quên
Nhưng cả đời này làm sao quên...
[Điệp khúc]
Người ta thiếu nữ lá ngọc cành vàng
Ta cỏ cây suy nghĩ nông cạn
Nghĩ chân thành đổi lấy chân tình nhưng không...
Là lục bình trôi an phận mình thôi
Với sao được tới mây trời
Nếu cố chấp thương ông trời cũng chẳng mở lối...
Là tự mình luyến lưu, tự mình đau
Rồi vết thương ấy tự mình khâu
Người đùa vui thế thôi chứ thương gì đâu...
Chỉ là một thoáng say mê nụ cười
Mà khiến ta luyến lưu cả đời
Miệng nói sẽ quên
Nhưng cả đời này làm sao quên...
[Kết thúc]
Miệng nói sẽ quên
Nhưng cả đời này làm sao quên...
Nhìn lại người con gái anh thương
Đã hứa đã hẹn cùng nhau đến cuối con đường
Sau thời gian tay trắng tha hương
Đến lúc quay lại đã mất đi người mình thương...
Em sợ mình hoang phí tương lai
Bởi đúng bên anh nhìn đâu cũng thấy bi hài
Thôi vậy thì em đúng, anh sai
Anh biết anh nghèo, anh chẳng lo được tương lai...
Ha hà ha há ha ha hà...
[Điệp khúc]
Người ta thiếu nữ lá ngọc cành vàng
Ta cỏ cây suy nghĩ nông cạn
Nghĩ chân thành đổi lấy chân tình nhưng không...
Là lục bình trôi an phận mình thôi
Với sao được tới mây trời
Nếu cố chấp thương ông trời cũng chẳng mở lối...
Là Tự mình luyến lưu, tự mình đau
Rồi vết thương ấy tự mình khâu
Người đùa vui thế thôi chứ thương gì đâu...
Chỉ là một thoáng say mê nụ cười
Mà khiến ta luyến lưu cả đời
Miệng nói sẽ quên
Nhưng cả đời này làm sao quên...
[Lời 2]
Em sợ mình hoang phí tương lai
Bởi đúng bên anh nhìn đâu cũng thấy bi hài
Thôi vậy thì em đúng, anh sai
Anh biết anh nghèo, anh chẳng lo được tương lai...
Ha hà ha há ha ha hà...
[Điệp khúc]
Người ta thiếu nữ lá ngọc cành vàng
Ta cỏ cây suy nghĩ nông cạn
Nghĩ chân thành đổi lấy chân tình nhưng không...
Là lục bình trôi an phận mình thôi
Với sao được tới mây trời
Nếu cố chấp thương ông trời cũng chẳng mở lối...
Là Tự mình luyến lưu, tự mình đau
Rồi vết thương ấy tự mình khâu
Người đùa vui thế thôi chứ thương gì đâu...
Chỉ là một thoáng say mê nụ cười
Mà khiến ta luyến lưu cả đời
Miệng nói sẽ quên
Nhưng cả đời này làm sao quên...
[Điệp khúc]
Người ta thiếu nữ lá ngọc cành vàng
Ta cỏ cây suy nghĩ nông cạn
Nghĩ chân thành đổi lấy chân tình nhưng không...
Là lục bình trôi an phận mình thôi
Với sao được tới mây trời
Nếu cố chấp thương ông trời cũng chẳng mở lối...
Là tự mình luyến lưu, tự mình đau
Rồi vết thương ấy tự mình khâu
Người đùa vui thế thôi chứ thương gì đâu...
Chỉ là một thoáng say mê nụ cười
Mà khiến ta luyến lưu cả đời
Miệng nói sẽ quên
Nhưng cả đời này làm sao quên...
[ Kết thúc]
Miệng nói sẽ quên
Nhưng cả đời này làm sao quên...
Ảnh lời bài hát Họa phận ái lưu
Lời bài hát Họa phận ái lưu (đổi xưng hô "Anh" - "Em")
[Lời 1]Nhìn lại người con gái em thương
Đã hứa đã hẹn cùng nhau đến cuối con đường
Sau thời gian tay trắng tha hương
Đến lúc quay lại đã mất đi người mình thương...
Anh sợ mình hoang phí tương lai
Bởi đúng bên em nhìn đâu cũng thấy bi hài
Thôi vậy thì anh đúng, em sai
Em biết em nghèo, em chẳng lo được tương lai...
Ha hà ha há ha ha hà...
[Điệp khúc]
Người ta thiếu nữ lá ngọc cành vàng
Ta cỏ cây suy nghĩ nông cạn
Nghĩ chân thành đổi lấy chân tình nhưng không...
Là lục bình trôi an phận mình thôi
Với sao được tới mây trời
Nếu cố chấp thương ông trời cũng chẳng mở lối...
Là Tự mình luyến lưu, tự mình đau
Rồi vết thương ấy tự mình khâu
Người đùa vui thế thôi chứ thương gì đâu...
Chỉ là một thoáng say mê nụ cười
Mà khiến ta luyến lưu cả đời
Miệng nói sẽ quên
Nhưng cả đời này làm sao quên...
[Lời 2]
Anh sợ mình hoang phí tương lai
Bởi đúng bên em nhìn đâu cũng thấy bi hài
Thôi vậy thì anh đúng, em sai
Em biết em nghèo, em chẳng lo được tương lai...
Ha hà ha há ha ha hà...
[Điệp khúc]
Người ta thiếu nữ lá ngọc cành vàng
Ta cỏ cây suy nghĩ nông cạn
Nghĩ chân thành đổi lấy chân tình nhưng không...
Là lục bình trôi an phận mình thôi
Với sao được tới mây trời
Nếu cố chấp thương ông trời cũng chẳng mở lối...
Là Tự mình luyến lưu, tự mình đau
Rồi vết thương ấy tự mình khâu
Người đùa vui thế thôi chứ thương gì đâu...
Chỉ là một thoáng say mê nụ cười
Mà khiến ta luyến lưu cả đời
Miệng nói sẽ quên
Nhưng cả đời này làm sao quên...
[Điệp khúc]
Người ta thiếu nữ lá ngọc cành vàng
Ta cỏ cây suy nghĩ nông cạn
Nghĩ chân thành đổi lấy chân tình nhưng không...
Là lục bình trôi an phận mình thôi
Với sao được tới mây trời
Nếu cố chấp thương ông trời cũng chẳng mở lối...
Là tự mình luyến lưu, tự mình đau
Rồi vết thương ấy tự mình khâu
Người đùa vui thế thôi chứ thương gì đâu...
Chỉ là một thoáng say mê nụ cười
Mà khiến ta luyến lưu cả đời
Miệng nói sẽ quên
Nhưng cả đời này làm sao quên...
[Kết thúc]
Miệng nói sẽ quên
Nhưng cả đời này làm sao quên...
Cùng nhạc sĩ Chân Caca
- Chữ vấn chữ vương - Nhạc sĩ Chân Caca[Lời 1] Đường không đi lại lâu ngày sẽ mờ lối Người không qua lại, lâu dần sẽ quên thôi Chỉ có...
- Phận tàn duyên lỡ - Nhạc sĩ Chân Caca[Verse 1] Đoạn đường quen phía trước,một thời hai ta chung bước Giờ còn đâu bóng dáng người...
- Người không thương - Nhạc sĩ Chân Caca[Verse 1] Nàng lặng thầm đôi mi khẽ rơi Dòng lệ tiếc thương Mây trời tuôn cơn mưa Khẽ che đi dòng...
Về Lời bài hát Họa phận ái lưu
Lời bài hát Họa phận ái lưu được update liên tục trên website loibaihat.me. Nếu danh sách bài hát thiếu hoặc chưa chính xác, vui lòng liên hệ với chúng tôi!
Nhận xét
Bài hát "Họa phận ái lưu" của nhạc sĩ Chân Caca thể hiện sự đau khổ của chàng trai khi mất người con gái anh thương. Anh biết anh nghèo không lo được tương lai nên người thay lòng.